Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

"Hành trình tự do" liệu có đáng đánh đổi?

Đôi khi, bỏ nhà đi là để tìm lại sự tự do, để chứng minh bản thân, nhưng đằng sau những quyết định đó, ở phía sau lưng, cha mẹ đã không còn ngủ yên. “Hành trình tự do” liệu có đáng đánh đổi?

Gửi em, những người trẻ đang cảm thấy bế tắc, mệt mỏi và chỉ muốn chạy thật xa khỏi ngôi nhà của mình. Có lẽ, em vừa trải qua một cuộc cãi vã với cha mẹ, cảm thấy mình bị hiểu lầm, bị áp lực đến nghẹt thở. Tựa như câu chuyện của Hoàng T.N., cô nữ sinh 18 tuổi, đã ôm hai con mèo của mình rời đi sau những lời mắng, yêu cầu của mẹ về việc không nuôi mèo. Tôi hiểu rằng, đôi khi, chỉ một khoảnh khắc nóng giận cũng đủ để chúng ta muốn buông bỏ tất cả.

Em nghĩ, bỏ nhà đi là để tìm lại sự tự do, để chứng minh bản thân. Nhưng em có biết, ở phía sau lưng, cha mẹ đã không còn ngủ yên?

Nối sợ hãi của cha mẹ, nỗi lo lắng không lời…

Khi em bước ra khỏi cánh cửa, dù trong lòng vẫn còn giận dỗi, cha mẹ em không còn là những người khó tính, la mắng nữa. Họ trở lại là những người cha, người mẹ yếu lòng, với trái tim đang thắt lại vì lo sợ.

Nỗi lo lắng ấy không phải vì muốn kiểm soát em, mà là nỗi sợ hãi thuần túy của những người làm cha làm mẹ. Họ sợ em bị lừa gạt, sợ em lạc lõng giữa thành phố tuy gần gũi mà cũng rất xa lạ. Họ sợ em sẽ trở thành nạn nhân của những hiểm nguy mà em chưa từng nghĩ đến.

Đầu tiên là nguy cơ bị lôi kéo vào tệ nạn xã hội. Khi thiếu tiền, em có thể dễ dàng bị dụ dỗ vào những con đường sai trái mà không hề hay biết. Rồi thì là nguy cơ bị lạm dụng, quấy rối. Khi không có người bảo vệ, em trở thành mục tiêu dễ tổn thương. Chưa kể, nguy cơ trở thành nạn nhân buôn người. Những kẻ xấu có thể lợi dụng sự non nớt, lòng tin của em để đưa em vào những đường dây buôn người, bóc lột sức lao động.

Họ lo em sẽ phải sống một cuộc đời khốn khổ mà em không thể lường trước được. Nỗi lo ấy lớn đến mức họ sẵn sàng gạt bỏ sĩ diện, cầu cứu cộng đồng và báo chí, như cách gia đình của T.N. đã làm. Nỗi lo ấy lớn hơn cả những lời mắng, những mâu thuẫn mà em từng cảm nhận.

(Ảnh minh hoạ)

(Ảnh minh hoạ)

Dành một phút để suy nghĩ lại

Tôi mong em dành một phút để lắng lòng và suy nghĩ. Liệu rằng cuộc bỏ đi này có thật sự giải quyết được vấn đề? Hay nó chỉ tạo ra một nỗi lo lắng lớn hơn cho cả em và cha mẹ? Hãy thử chia sẻ thay vì trốn chạy. Cha mẹ có thể chưa hiểu, nhưng họ sẽ lắng nghe nếu em chọn cách trò chuyện một cách bình tĩnh. Hãy tìm đến những người em tin tưởng, như giáo viên, anh chị họ, để có thêm lời khuyên.

Em có thể nghĩ rằng mình đang tự do, tự quyết định được những gì em muốn nhưng đó có thể là một cái giá quá đắt. Tình yêu thương của gia đình không phải là gông cùm, mà là sợi dây vô hình bảo vệ em. Hãy suy nghĩ lại, bởi cánh cửa nhà em vẫn luôn mở, và cha mẹ vẫn đang chờ em quay về.

Nguyễn Thùy Dương

(*Bài viết thể hiện góc nhìn riêng của tác giả)