Trường PTDTNT TH&THCS Na Ư với cấp tiểu học được hình thành từ những năm 1960, cấp THCS được thành lập năm 2003. Hai cấp TH và THCS được ghép lại với nhau từ năm 2018. Trong những năm qua, trường đều được Nhà nước hỗ trợ xây dựng cơ sở vật chất và sửa chữa khang trang.
Trường PTDTNT TH&THCS Na Ư có 38 thầy cô giáo với tổng 457 học sinh, trong đó có 255 học sinh cấp tiểu học và 202 học sinh cấp THCS. Học sinh ở đây 100% đều là dân tộc H’Mông. Xã Sam Mứn có 2,8km giáp với biên giới nước Lào. 6 bản thuộc xã Sam Mứn đều rất khó khăn trong công tác giáo dục học sinh. Khu vực bản Na Ư, xã Sam Mứn cách trung tâm thị xã tới hơn 30 km, do vậy các điều kiện sinh hoạt đi lại của nhân dân tới địa bàn, tới trung tâm là một trong những việc khó khăn, cách trở. Và đặc biệt nữa là đội ngũ học sinh của nhà trường, trong số hơn 400 học sinh của nhà trường thì có hơn 100 học sinh là có bố, mẹ, người thân đang chấp hành án phạt tù và phó mặc toàn bộ chăm sóc, nuôi dưỡng giáo dục cho nhà trường.
Nhà trường thì có 280 học sinh nội trú, còn lại được nhà nước hỗ trợ ăn trưa. Học sinh nội trú sẽ ở tại trường từ chiều ngày chủ nhật đến chiều ngày thứ 6 hàng tuần. Gắn bó với ngôi trường này đã 10 năm, thầy Nguyễn Trọng Sơn, Hiệu trưởng nhà trường có rất nhiều kỉ niệm, sự thương mến các em học sinh nơi đây. Với mong muốn hỗ trợ thêm cho các học sinh vùng biên giới nhiều thầy cô đã cùng chung tay đóng góp để đầu tư thêm cơ sở vật chất phục vụ dạy và học. “Mong muốn các em học sinh và thầy cô giáo nơi biên giới, vùng sâu vùng xa và đồng bào dân tộc thiểu số được các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân quan tâm, hỗ trợ hơn nữa để nhà trường có được thêm cơ sở vật chất phục vụ việc dạy và học của thầy trò nhà trường”, thầy Trọng Sơn bộc bạch.
Học sinh nhà trường có đến 1/3 em hàng ngày đi bộ đến trường. Xa nhất có em Và Thị Thuỷ là người dân tộc H’Mông (trắng) đến trường học con chữ là 16km. Mỗi 14h chiều ngày chủ nhật em Thuỷ sẽ đi bộ từ nhà, trên vai đeo ba lô với hành trang là cơm nắm để đến trường nội trú học con chữ. Cô gái nhỏ bé ấy đã băng qua những đoạn đường dốc đến 17h cùng ngày tới trường. Học đến 17h chiều ngày thứ sáu hàng tuần, Thuỷ lại mang hành trang trở về nhà. Con đường em đi còn chưa có điện đường, trở về đến nhà là 20h tối. Thuỷ cho biết, bản của em còn chưa có điện, có nước. Cô gái nhỏ bé ấy dù vượt hàng chục cây số để đến trường, nhưng ước mơ là học để biết chữ và trở thành ca sĩ đã thôi thúc em mỗi ngày. Hành trình đến trường của Thuỷ không chỉ là chuyện vượt dốc, vượt đèo, vượt qua vùng đất khô cằn, vất vả mà còn là hành trình vượt qua hoàn cảnh, vượt qua những phút giây chông chênh để gìn giữ ước mơ. Em hiểu rõ từng trang sách là chiếc cầu nối đưa em đến một cuộc sống tươi sáng hơn, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình và cộng đồng. Giữa bao lớp học trò nơi vùng đất còn nhiều gian khó, Và Thị Thuỷ lặng lẽ như mầm cây nhỏ nhưng đầy sức sống. Hành trình vượt núi của em vẫn đang tiếp diễn, mang theo bao niềm hi vọng về một ngày trở lại, mang tri thức thắp sáng bản làng - nơi đã nuôi em bằng cơm nắm, bằng tình thương và cả những giấc mơ còn dang dở...
Cô giáo Lò Thị Nga, người dân tộc Thái là giáo viên chủ nhiệm lớp 9A1 đã công tác tại trường 6 năm cho biết học sinh của trường đa số đều có hoàn cảnh khó khăn, cha mẹ chủ yếu là làm nông nghiệp phụ thuộc nương rẫy, trồng ngô, khoai, sắn,… thời tiết, khí hậu và đất chỉ ủng hộ 1 mùa gieo trồng, nhiều gia đình rất đông con nên điều kiện về kinh tế hay việc cho con đến trường cũng gặp nhiều trở ngại. “Ngoài ra là xã sát biên giới, vùng sâu vùng xa, nhận thức của cha mẹ học sinh cũng còn hạn chế, phụ thuộc chủ yếu vào ruộng nương nên không thể trang trải được cuộc sống, có những trường hợp cha mẹ đi làm công ty, hoặc các trường hợp mồ côi thì các con ở với ông bà, họ hàng. Mặc dù nhà trường còn khó khăn, chưa đầy đủ về cơ sở vật chất nhưng các nhà hảo tâm, mạnh thường quân và các thầy cô giáo trong trường đều có sự hỗ trợ bổ sung thêm cơ sở vật chất để phục vụ việc dạy và học đảm bảo chất lượng cho các em học sinh toàn trường”, cô giáo Lò Thị Nga chia sẻ.
Cô giáo Vì Thị Đích, là người dân tộc Thái, hiện là Tổng phụ trách cho biết vì đam mê với nghề, vì thấy thương và tương lai của thế hệ non trẻ tại đây, cô đã “bám bản” để trao dạy con chữ cho các học sinh dân tộc thiểu số. Đặc thù học sinh ở đây là nói tiếng dân tộc, còn nói ngọng, e dè, ngại ngùng, do ít tiếp xúc với người khác nên việc giảng dạy của các thầy cô còn gặp nhiều khó khăn. Nhưng không vì thế mà các thầy cô giảm bớt tình yêu thương, sự nhiệt huyết của nghề giáo. Mỗi khó khăn đều là động lực để các thầy cô cố gắng hơn mỗi ngày giúp các học trò biết thêm nhiều con chữ, biết thêm nhiều kiến thức, truyền tải thêm nhiều văn hoá và “chấp cánh” thêm những ước mơ, hoài bão của các học sinh thân yêu.
Những tình cảm của giáo viên dành cho các học sinh nhà trường không chỉ như tình thầy trò mà được nhân lên như người cha, người mẹ thứ hai của các em. Vượt qua hoàn cảnh, vượt qua khó khăn thầy và trò trường PTDTNT TH&THCS Na Ư luôn vững vàng và cùng nhau phấn đấu trong công tác giảng dạy và học tập. Mong rằng các thầy cô sẽ tiếp tục cống hiến vì sự nghiệp giáo dục để giúp thêm nhiều học sinh thực hiện được các ước mơ, hoài bão trong tương lai.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu