Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Khi âm nhạc trở thành liệu pháp chữa lành cho người khiếm thị

Không nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt, nhưng có những con người lại đủ nghị lực để thắp sáng cuộc đời mình và truyền cảm hứng tích cực cho cộng đồng. Câu chuyện của Đỗ Trung Minh – chàng trai khiếm thị bẩm sinh, thủ lĩnh ban nhạc Hy Vọng – được chia sẻ trong chương trình “Trạm yêu thương” với chủ đề “Bước đi trong hy vọng” là minh chứng sinh động cho sức mạnh của tinh thần lạc quan, ý chí vượt lên nghịch cảnh và vai trò quan trọng của đời sống tinh thần đối với sức khỏe con người.

Sinh non khi mới 6 tháng rưỡi tuổi, Trung Minh không may mắn có được đôi mắt lành lặn như người anh trai song sinh. Ngay từ khi chào đời, bóng tối đã trở thành thế giới quen thuộc của cậu bé khiếm thị. Tuổi thơ của Minh gắn liền với những bước đi dò dẫm, những lần vấp ngã và cả những câu hỏi ngây thơ về “ánh sáng” – khái niệm em chưa từng được nhìn thấy nhưng luôn khao khát được cảm nhận.

Nếu không được tiếp cận giáo dục, cuộc sống của Minh có lẽ chỉ gói gọn trong không gian gia đình. Bước ngoặt quan trọng đến khi em được theo học tại Trường Nguyễn Đình Chiểu – ngôi trường dành cho học sinh khiếm thị. Tại đây, không chỉ tri thức mà cả niềm tin vào bản thân dần được nuôi dưỡng. Các thầy cô đã sớm phát hiện năng khiếu âm nhạc đặc biệt của cậu học trò nhỏ, mở ra một cánh cửa mới cho hành trình phát triển tinh thần và nhân cách.

Âm nhạc đến với Trung Minh một cách tự nhiên, từ những giai điệu vô tình nghe được qua tivi, radio. Dần dần, âm nhạc trở thành niềm vui, là điểm tựa tinh thần, là “liều thuốc” giúp em xoa dịu những mặc cảm và tổn thương trong cuộc sống. Không thể đọc khuông nhạc, Minh học bằng trí nhớ. Không nhìn thấy phím đàn, em cảm nhận bằng đôi tay. Khi không có ánh sáng dẫn đường, đôi tai trở thành công cụ để em định vị thế giới xung quanh.

vtv00011
Âm nhạc là liệu pháp chữa lành của trai khiếm thị bẩm sinh (Ảnh: BTC)

Hành trình học nhạc của Trung Minh là chuỗi ngày nỗ lực bền bỉ. Việc học đàn, học trống đòi hỏi em phải kiên trì gấp nhiều lần so với người bình thường. Từ tự mày mò tài liệu, luyện tập trong điều kiện hạn chế đến việc vượt qua sự tự ti và những rào cản tâm lý, Minh từng không ít lần đối diện với cảm giác cô đơn và hoài nghi chính mình. Tuy nhiên, chính âm nhạc đã giúp em giữ được cân bằng cảm xúc, nuôi dưỡng tinh thần lạc quan và tiếp tục bước đi bằng niềm tin vững chắc.

Từ niềm đam mê chung, Trung Minh cùng những người bạn đồng cảnh ngộ thành lập ban nhạc Hy Vọng – cái tên mang theo khát vọng về một tương lai tích cực hơn cho người khiếm thị nói riêng và những mảnh đời kém may mắn nói chung. Những buổi biểu diễn trên sân khấu nhỏ, tại phố đi bộ Tràng Tiền hay trong các không gian sinh hoạt cộng đồng không chỉ là dịp để Minh và các thành viên thể hiện tài năng, mà còn là cách họ lan tỏa năng lượng sống tích cực, khẳng định khả năng hòa nhập xã hội của người khuyết tật.

Trong chương trình “Trạm yêu thương”, Trung Minh gây ấn tượng mạnh khi tham gia thử thách hát theo yêu cầu trực tiếp, từ các ca khúc quen thuộc đến những bài có quãng cao, tiết tấu phức tạp. Đặc biệt, phần thể hiện một ca khúc tiếng Hàn – ngôn ngữ em mới tiếp xúc hơn một năm – trở thành điểm nhấn giàu cảm xúc. Không cần nhìn lời hay bản nhạc, Minh hát bằng trí nhớ, cảm âm và sự tập trung cao độ, chinh phục khán giả bằng tinh thần dám thử, dám vượt qua giới hạn của chính mình.

Câu chuyện xúc động của
Câu chuyện xúc động của chàng trai trẻ Đỗ Trung Minh được chia sẻ trongchương trình “Trạm yêu thương” phát sóng trên kênh VTV1 (Ảnh: BTC)

Không chỉ dừng lại ở biểu diễn, Trung Minh còn ấp ủ nhiều dự định dài hơi với âm nhạc: sáng tác những ca khúc của riêng mình, mở rộng không gian biểu diễn và tiếp tục truyền cảm hứng sống tích cực đến cộng đồng. Với Minh, được sống cùng đam mê đã là một may mắn; được theo đuổi đam mê trong sự đồng hành, sẻ chia của gia đình, thầy cô và xã hội lại càng là điều đáng trân trọng.

Câu chuyện của Đỗ Trung Minh cho thấy, sức khỏe không chỉ là thể chất mà còn là sự lành mạnh của tinh thần. Khi được tiếp thêm niềm tin, được tạo điều kiện phát triển và được xã hội thấu hiểu, những người yếu thế hoàn toàn có thể biến khiếm khuyết thành động lực sống. “Hy vọng không phải điều xa vời, mà là những bước đi bền bỉ mỗi ngày” – thông điệp ấy từ “Trạm yêu thương” không chỉ dành cho nhân vật trong chương trình, mà còn dành cho mỗi người đang đối diện với thử thách trong cuộc sống.