Ba bệnh viện tuyến trung ương, ba kết luận hoàn toàn khác nhau, hai liều hóa chất và một sinh mạng bị đẩy đến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Tất cả khép lại bằng một câu nói lạnh lùng: “Thôi về đi.” Câu chuyện của bà Trần Thị Ngọc Diệp (60 tuổi, Hải Phòng) không chỉ là bi kịch của một bệnh nhân, mà còn là lời cảnh tỉnh về lỗ hổng trong quy trình chẩn đoán và trách nhiệm nghề nghiệp trong ngành y hiện nay.
Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu