Hai mươi lăm năm một phần tư thế kỷ, là quãng thời gian đủ dài để mỗi người trưởng thành, lập nghiệp và viết nên câu chuyện riêng của cuộc đời mình. Có người trở thành cán bộ, doanh nhân, kỹ sư, bác sĩ, giáo viên, chiến sĩ lực lượng vũ trang hay những người lao động cần mẫn đang ngày ngày cống hiến trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi người lựa chọn một con đường khác nhau, mang theo những hoài bão và trách nhiệm riêng. Thế nhưng, khi cùng trở về dưới mái trường THCS Quảng Long, tất cả dường như lại trở thành những cô cậu học trò năm nào hồn nhiên, chân thành và đầy ắp tiếng cười.

Những bước chân quen thuộc trở lại sân trường cũ, hàng cây năm ấy vẫn tỏa bóng, dãy lớp học thân thương vẫn gợi lên biết bao kỷ niệm. Những câu chuyện tưởng như đã ngủ yên theo năm tháng bỗng ùa về nguyên vẹn, những buổi học dưới mái ngói giản dị, tiếng trống trường vang lên mỗi sớm mai, những giờ kiểm tra đầy hồi hộp, những trò chơi tuổi học trò, những lần nghịch ngợm bị thầy cô nhắc nhở, hay những buổi chia tay lưu luyến ngày bế giảng. Tất cả đã trở thành một phần ký ức đẹp, không thể thay thế trong cuộc đời của mỗi người.
Không khí của ngày hội khóa ngập tràn những nụ cười, những cái ôm thật chặt, những cái bắt tay sau nhiều năm xa cách. Có những người bạn hơn hai mươi năm mới gặp lại, có những gương mặt đã đổi thay theo thời gian nhưng ánh mắt và nụ cười vẫn vẹn nguyên như thuở thiếu thời. Khoảng cách của thời gian dường như tan biến, chỉ còn lại tình bạn trong sáng, chân thành được gìn giữ suốt bao năm tháng.
Điểm nhấn đầy xúc động của chương trình là lễ tri ân các thầy, cô giáo những người đã lặng lẽ chèo lái biết bao chuyến đò tri thức, chắp cánh cho những ước mơ tuổi học trò bay cao, bay xa. Những bó hoa tươi thắm, những lời chúc sức khỏe, những cái cúi đầu đầy kính trọng và những lời cảm ơn chân thành được gửi đến các thầy cô như một sự tri ân sâu sắc đối với công lao dạy dỗ, dưỡng dục của những người đã dành cả tuổi thanh xuân để gieo những hạt giống tri thức và nhân cách cho bao thế hệ học trò.
Nhiều thầy cô không giấu được sự xúc động khi chứng kiến những học trò năm nào nay đã trưởng thành, thành đạt và quay trở về với lòng biết ơn sâu nặng. Có lẽ, với người thầy, không niềm hạnh phúc nào lớn hơn khi thấy học trò của mình sống tử tế, thành công và vẫn luôn nhớ về cội nguồn đã nuôi dưỡng những ước mơ đầu tiên.
Chương trình "Hội khóa – Ngày trở về" khép lại trong niềm lưu luyến, nhưng những dư âm của buổi gặp mặt vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi người tham dự. Những bức ảnh lưu niệm sẽ lưu giữ khoảnh khắc của ngày đoàn tụ, nhưng điều còn mãi không nằm trong những khung hình ấy mà chính là tình bạn chân thành, nghĩa thầy trò sâu nặng và niềm tự hào về một thời thanh xuân đã cùng nhau lớn lên dưới mái trường THCS Quảng Long.
Hai mươi lăm năm có thể làm đổi thay diện mạo của mỗi con người, có thể khiến mái tóc thêm bạc, gương mặt thêm những dấu vết của thời gian, nhưng không thể xóa nhòa những ký ức đẹp của tuổi học trò. Mái trường vẫn luôn là nơi để trở về, là điểm tựa của những yêu thương và là nơi lưu giữ những giá trị đẹp nhất của cuộc đời.
Hội khóa sau 25 năm vì thế không chỉ là một cuộc hội ngộ, mà còn là lời nhắc nhở về sự trân quý của tình bạn, về đạo lý "tôn sư trọng đạo", về lòng biết ơn đối với những người đã dạy dỗ mình nên người. Chính những cuộc trở về như thế sẽ tiếp tục thắp sáng ngọn lửa của tình thầy trò, nuôi dưỡng tinh thần đoàn kết giữa các thế hệ cựu học sinh và lan tỏa những giá trị nhân văn tốt đẹp đến với cộng đồng, để ký ức tuổi học trò mãi là hành trang quý giá đồng hành cùng mỗi người trên suốt chặng đường của cuộc đời.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu