Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

“Con kền kền” trong vụ bé gái 2 tuổi tử vong ở Nghệ An

Ta không phải quan tòa, cũng đâu có quyền hay nghĩa vụ gì với một người xa lạ? Điều khiến tôi suy nghĩ chỉ là người cha ấy có bao giờ tự tha thứ cho mình, cuộc đời còn lại của anh sẽ thế nào, bao giờ thì nỗi đau ấy nguôi ngoai.

Vụ việc bé gái 2 tuổi tử vong do bị bỏ quên trên ô tô tại Nghệ An là quá thương tâm, tưởng tượng những gì cháu bé phải trải qua trong nhiều giờ đồng hồ sẽ khiến ta không khỏi rùng mình, đặc biệt là những người đã làm cha, làm mẹ.

Vậy mà chiều hôm qua, tôi được một cậu phóng viên theo dõi mảng pháp luật đề nghị chia sẻ quan điểm về việc người cha bất cẩn có phải chịu trách nhiệm pháp lý gì không. Cậu “gợi ý” một số tội danh, bao gồm tội “vô ý làm chết người” (là tội danh mà tòa đã tuyên với 2 bị cáo trong vụ Trường tiểu học Gateway nhiều năm về trước). Cuộc trò chuyện cho thấy cậu khá am hiểu về luật hình sự, có lẽ nhờ kinh nghiệm lâu năm trong mảng pháp luật.
Tôi ngắt lời cậu: “Này em, em tìm nhầm người rồi. Thứ nhất, anh không phải luật sư chuyên về hình sự. Và thứ hai, anh không phải người táng tận lương tâm".

dfds
(Ảnh minh hoạ internet)

Facebook của tôi tràn ngập những bài post chia sẻ về vụ việc, có cả những người sẻ chia và cả những người ác miệng. Đáng chú ý là tuyên bố của 1 nhà báo KOL: “Không bao giờ tha thứ cho người cha bỏ quên con trai 2 tuổi trên xe suốt 7 tiếng đồng hồ”.

Nói về việc người cha ấy có đáng được tha thứ hay không là việc vô nghĩa, vì ta lấy tư cách gì để cáo buộc hay tha thứ. Ta không phải quan tòa, cũng đâu có quyền hay nghĩa vụ gì với một người xa lạ? Điều khiến tôi suy nghĩ chỉ là người cha ấy có bao giờ tự tha thứ cho mình, cuộc đời còn lại của anh sẽ thế nào, bao giờ thì nỗi đau ấy nguôi ngoai.

Người cha ấy đáng trách, có lẽ là người cha tắc trách nhất trong số những người cha, nhưng cũng là một người cha đáng thương.

Đạp một người đang đứng bên bờ vực xuống dưới không làm ta tốt hơn, cũng không làm thế giới tốt hơn. Và nếu chúng ta không làm xã hội tốt hơn thì ít nhất cũng đừng làm cho nó tệ đi.

*Bài viết thể hiện góc nhìn quan điểm cá nhân của tác giả