Không ồn ào, không rực rỡ nhưng mùa xuân về tại Phù Mỹ Bắc, Gia Lai bằng những điều rất khẽ: Một buổi sáng nắng hanh, một con đường làng khô ráo trở lại, một buổi gặp gỡ mà ở đó người ta nhìn thấy nhau bằng sự chia sẻ ân cần.
Khi Tết không đo bằng đủ đầy
Ở những nơi bão lũ đi qua, xuân về Tết đến không còn được đo bằng mâm cao cỗ đầy hay áo mới. Tết, trước hết, là sự bình yên, là biết rằng mình đã vượt qua một năm nhiều thử thách và vẫn còn đủ niềm tin để bước tiếp.
Ở thôn Vạn Định, xã Phù Mỹ Bắc, không khí những ngày giáp Tết năm nay mang nhiều sắc thái lắng đọng. Vào buổi sáng diễn ra chương trình “Xuân yêu thương”, sân nhà văn hóa thôn đông dần lên, không có sân khấu dựng cao, chỉ có những chiếc bàn kê ngay ngắn, những phần quà được chuẩn bị cẩn thận, và sự hiện diện đầy đủ của bà con trong thôn.
Những phần quà trao đi bằng tấm lòng chia sẻ yêu thương
Những suất quà Tết được trao tận tay các hộ khó khăn, người già neo đơn – những người chịu ảnh hưởng nặng nề sau lũ. Không ai vội vã, không ai thúc giục, mỗi người nhận quà đều được gọi tên, được chào hỏi, được lắng nghe.
Có những đôi tay đã nhăn nheo vì tuổi tác, nhận phần quà trong sự ấm áp hạnh phúc. Có những ánh mắt cúi xuống, rồi lại ngước lên, ánh lên sự xúc động khó giấu. Không ai nói nhiều, nhưng trong khoảnh khắc ấy, sự sẻ chia trở nên rõ ràng hơn bất cứ lời giải thích nào. Xuân về trên vùng lũ, với họ, bắt đầu từ cảm giác được quan tâm và được động viên để tiếp tục bước tiếp sau một năm đầy thiên tai, khó khăn.
Trong buổi trao quà, có cụ bà ngồi lặng ở hàng ghế đầu. Khi đến lượt, bà bước lên chậm rãi, nhận phần quà rồi đứng lại một chút như muốn nói điều gì đó. Cuối cùng, bà chỉ nói một câu rất ngắn: “Có người nhớ tới là mừng rồi.”. Cụ Nguyễn Thị Lẻ, 92 tuổi cũng vui mừng chia sẻ: “Bà vui lắm, thức hôm qua đến giờ để gặp mọi người, hôm nay nhận được tấm lòng mọi người thấy mừng lắm! Chỉ ước năm nay đừng mưa bão nhiều như năm vừa rồi. Khổ lắm con!”.
Bên cạnh đó, đoàn cũng đã đã trao tặng 650 cuốn vở, 200 cây bút bi, 120 bút chì, 45 cục tẩy, 80 hộp gọt bút chì, 60 thước kẻ đến Ban Giám hiệu Trường Tiểu học Mỹ Lộc để hỗ trợ cho học sinh vượt khó học giỏi.
Đoàn trao tặng Ban Giám hiệu Trường Tiểu học Mỹ Lộc dụng cụ học tập, hỗ trợ cho học sinh vượt khó học giỏi
Những người mang “xuân” đến
Phía sau những phần quà là sự chuẩn bị âm thầm của những đoàn viên, những người làm công tác văn hóa. Chính sự hiện diện ấy đã góp phần tạo nên không khí của mùa xuân năm nay ở Phù Mỹ Bắc. Một mùa xuân được dựng nên từ trách nhiệm cộng đồng, từ ý thức rằng thiên tai có thể làm thay đổi nhiều thứ, nhưng không thể làm mất đi sự gắn kết cộng đồng.
Ông Đỗ Sĩ Hương – Trưởng thôn Vạn Định bày tỏ niềm vui và sự cảm kích về hoạt động hỗ trợ cộng đồng. Ông bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với các Đoàn viên thanh niên đã kịp thời trao tặng quà Tết cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn và người già neo đơn sau thiên tai. Những phần quà này được xem là nguồn động viên quý giá giúp người dân địa phương đón mùa xuân mới ấm cúng hơn. Bên cạnh đó, ông cũng gửi gắm hy vọng về sự phát triển của thôn xóm và mong muốn bà con nỗ lực làm ăn để cải thiện đời sống trong năm mới. Đây là minh chứng cho sự kết nối nhân văn giữa các tổ chức xã hội và chính quyền địa phương nhằm chăm lo đời sống nhân dân.
Xuân không xóa dấu lũ, nhưng làm dịu nỗi lo
Không ai phủ nhận rằng, sau một năm đầy biến động người dân cần khắc phục nhiều thứ, ổn định cuộc sống. Câu chuyện mùa xuân có một vai trò khác. Xuân không xóa đi khó khăn, mà giúp con người có thêm động lực để bước sang một năm rực rỡ hơn.
Khi người dân ra về sau buổi trao quà, trong tay họ là túi quà năm mới nhưng quan trọng hơn đó chính là cảm giác mình không đơn độc. Và chỉ cần như thế thôi, mùa xuân đã đủ đầy.
Xuân về trên vũng lũ
Ở những vùng đất từng chìm trong nước, xuân không đến bằng pháo hoa hay lễ hội. Xuân đến bằng sự kiên nhẫn, bằng lòng người, bằng những điều tử tế được trao đi đúng lúc. Xuân năm nay ở Phù Mỹ Bắc là mùa xuân của sự hồi sinh chậm rãi, là mùa xuân mà người ta học cách bước qua khó khăn cùng nhau, thay vì mỗi người tự gồng gánh.




Và khi còn có những bàn tay sẵn sàng nắm lấy nhau, thì dù trên vũng lũ hay miền đất nào đó mùa xuân vẫn luôn có chỗ để ở lại bằng sự kết nối, yêu thương và dư âm của sự chia sẻ tình người.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu