Dứa chín quanh năm nhưng đạt chất lượng tốt nhất vào mùa hè, khi quả hấp thụ đủ ánh nắng và dưỡng chất. Dứa ngon thường có mùi thơm tự nhiên, thịt chắc, không quá mềm. Về màu sắc, nhiều người có thói quen chọn dứa vàng sậm hoàn toàn vì nghĩ đó là quả chín kỹ, tuy nhiên những quả này có thể đã chín già, để lâu ngày, khi bổ ra dễ bị nhũn hoặc thâm bên trong.
Dứa còn xanh nhiều thường chưa chín hẳn, vị chua, vỏ cứng, phù hợp để chế biến món ăn hơn là ăn tươi. Loại dứa ngon nhất là quả có màu vàng chiếm ưu thế nhưng vẫn pha chút xanh, cho độ giòn vừa phải và vị ngọt rõ rệt.
Bên cạnh màu vỏ, phần lá trên ngọn dứa cũng phản ánh chất lượng quả. Những quả dứa có lá dài, xanh, mọc dày thường được trồng ở nơi có đủ ánh sáng và dinh dưỡng, nhờ đó thịt quả ngọt, nhiều nước và hương thơm đậm. Ngược lại, dứa có lá ngắn, thưa hoặc héo thường kém ngọt và ít mùi thơm hơn.
Phần gốc dứa là dấu hiệu quan trọng để nhận biết quả còn tươi hay đã để lâu. Dứa tươi thường có gốc khô ráo, không xuất hiện đốm đen, các lá xung quanh còn xanh. Nếu gốc dứa héo úa, có nhiều đốm sẫm màu hoặc mùi lạ, rất có thể phần ruột bên trong đã bị hỏng. Trong trường hợp này, dù cắt bỏ phần gốc cũng không đảm bảo an toàn vì vi khuẩn, nấm mốc có thể đã lan rộng trong quả.
Ngoài ra, có thể quan sát mắt dứa để đánh giá độ ngọt. Những quả có mắt to, nở đều và phân bố thưa thường hấp thụ đủ ánh nắng, thịt quả thơm và ngọt hơn. Ngược lại, mắt dứa nhỏ, dày cho thấy quả phát triển kém, vị nhạt và ít nước.
Khi sử dụng dứa, nên chọn quả còn nguyên vẹn, không dập nát. Lúc sơ chế cần gọt sạch vỏ, loại bỏ hết mắt và rửa lại bằng nước muối loãng. Không nên ăn dứa lúc đói vì có thể gây cồn cào, khó chịu cho dạ dày.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu