Câu chuyện cứu trẻ bị đuối nước đầy xúc động đang được chia sẻ mạnh mẽ trên các mạng xã hội và chiếm được không ít tình cảm của người dân.
Theo đó, ngày 25/10/2025, trẻ bị đuối nước khoảng 20 phút dưới ao. Khi được phát hiện, trẻ nổi úp sấp trên mặt nước, môi tím, da nhợt. Người nhà lập tức sơ cứu tại chỗ khoảng 15–20 phút nhưng trẻ không có phản ứng nên gia đình đưa trẻ vào bệnh viện cấp cứu.
Sau nhiều nỗ lực hồi sức, đến ngày thứ 6, trẻ bắt đầu mở mắt, có cử động chân và tiếp tục được điều trị nội khoa. Trẻ qua cơn nguy kịch và dần cai được máy thở, ổn định tình trạng. Tuy nhiên, các bác sĩ tiên lượng trẻ có nguy cơ sống thực vật, không đi lại, không nói, không khóc.
Ngày 18/11/2025, gia đình tiếp tục đưa trẻ đến Bệnh viện Đa khoa Hồng Ngọc Phúc Trường Minh với hy vọng mong manh.
Tại đây, các bác sĩ ghi nhận trẻ có khí sắc kém, không phản ứng với môi trường xung quanh; liệt không hoàn toàn tứ chi (tay liệt nhiều hơn chân, tay phải nặng hơn tay trái), đầu ngửa ra sau, tăng phản xạ gân xương tay phải, mất các vận động thô, "đặt đâu nằm đó".
Theo BSCKI. Đinh Văn Hào, Trưởng khoa Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng, Bệnh viện Đa khoa Hồng Ngọc, kinh nghiệm y văn trong và ngoài nước đã ghi nhận một số ca tổn thương não do thiếu oxy có cải thiện khi áp dụng liệu pháp oxy cao áp, kể cả trường hợp hôn mê sâu hoặc sống thực vật. Tuy nhiên, số lượng báo cáo còn hạn chế, đặc biệt ở nhóm bệnh nhi. Tiên lượng phục hồi thường rất dè dặt.
BSCKI. Đinh Văn Hào nhớ lại: "Dù cơ hội mong manh nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm cứu trẻ và kiên định đến cùng, nỗ lực giành giật từng phút để cứu sống bệnh nhi".
Theo phân tích chuyên môn, tổn thương não do thiếu oxy (trong đó có đuối nước) không đồng nghĩa toàn bộ tế bào thần kinh đã hoại tử. Nhiều trường hợp tồn tại vùng "tranh tối tranh sáng" – nơi tế bào bị ức chế chức năng nhưng chưa chết hẳn.
Trong khi oxy cao áp giúp tăng lượng oxy hòa tan trong huyết tương, cải thiện tưới máu mô não, giảm phù nề và tạo điều kiện để những tế bào còn khả năng hồi phục được "kích hoạt" trở lại.
Đặc biệt, bệnh nhi còn nhỏ tuổi – một yếu tố quan trọng. Não bộ trẻ em có tính mềm dẻo thần kinh (neuroplasticity) cao hơn người trưởng thành, khả năng tái tổ chức và phục hồi chức năng tốt hơn nếu được can thiệp đúng thời điểm, đúng phác đồ.
Sau hội chẩn đa chuyên khoa, theo dõi sát các chỉ số an toàn và cân nhắc kỹ lưỡng giữa lợi ích – nguy cơ, các bác sĩ quyết định triển khai điều trị oxy cao áp kết hợp chương trình phục hồi chức năng chuyên sâu.
Phác đồ được thực hiện trong buồng oxy cao áp đơn, sử dụng 100% oxy y tế đạt chuẩn, cung cấp từ hệ thống oxy hóa lỏng tinh khiết. Môi trường buồng đơn giúp kiểm soát chặt chẽ nồng độ oxy, áp suất và thời gian điều trị – yếu tố đặc biệt quan trọng với bệnh nhi có hệ thần kinh đang phát triển và nhạy cảm.
Để xác định liều oxy phù hợp, bác sĩ và ê-kíp đã nghiên cứu kỹ lưỡng, lựa chọn mức áp suất 3 PSI trong 45–60 phút mỗi phiên, 5 phiên/tuần, đồng thời duy trì tập phục hồi chức năng tích cực.
"Để áp dụng được liều oxy chính xác cho bệnh nhi, tôi và ekip đã nghiên cứu rất nhiều. Sau 3 tháng, trẻ đã tự đi được, nhận thức và giao tiếp tích cực", BSCKI. Đinh Văn Hào cho biết.
May mắn, trẻ đáp ứng điều trị tốt với những chuyển biến tích cực. Sau 10 ngày, cháu bé bắt đầu có phản xạ với âm thanh. Sau 4 buổi oxy cao áp (khoảng 14 ngày), bé có thể nâng đầu và một phần thân mình trong khoảng 3 phút.
Đến đầu tháng 1/2026, trẻ đã ngồi vững, có thể buông một tay khi ngồi, đứng được trong thời gian ngắn khi có trợ giúp, biết biểu đạt nhu cầu cá nhân, nói được nhiều từ hơn. Và đến cuối tháng 1, bé vịn đứng vững không cần trợ giúp, giao tiếp tốt, nói câu dài gần tương đương trước tai nạn.
Đến ngày 24/2/2026, trẻ đã tự đi lại, giao tiếp linh hoạt, mắt cảm nhận được ánh sáng. Kết quả sau 3 tháng khiến cả gia đình và đội ngũ y tế xúc động.
Bà Vũ Thị Dinh - bà của bệnh nhi, cũng là người trực tiếp chăm sóc bé từ những ngày đầu không khỏi xúc động: "Thật sự, tất cả như một phép màu với gia đình". Bà nhớ lại, trước khi được điều trị, tình trạng của cháu vô cùng nặng. Cháu nằm bất động, không phản xạ, không giao tiếp, gia đình từng nghĩ đến tình huống xấu nhất.
"Lúc đưa cháu đi điều trị, gia đình chỉ nghĩ còn nước còn tát. Thế nhưng chỉ sau gần 3 tháng, cháu đã có thể đi lại, cười đùa, hồi phục rất nhanh. Hiện chỉ còn thị lực của cháu chưa hồi phục hoàn toàn. Các bác sĩ nói cần có thêm thời gian", bà Dinh chia sẻ.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu