Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Ô nhiễm làng nghề: Cái giá của mưu sinh

Tình trạng ô nhiễm môi trường tại các làng nghề ở Việt Nam không còn dừng lại ở mức độ cảnh báo, mà đã thực sự bước vào ngưỡng “báo động đỏ”. Những làn khói dày đặc, dòng nước thải đen kịt, mùi hóa chất nồng nặc… đang từng ngày len lỏi vào từng mái nhà, từng bữa ăn, từng hơi thở của người dân.

Khói trắng “phủ làng” – sự thật phía sau làng tái chế nhôm Bình Yên

Nhìn từ xa, làng nghề tái chế nhôm Bình Yên (xã Nam Ninh, tỉnh Ninh Bình) như chìm trong một biển mây bồng bềnh, trắng đục. Những mái nhà thấp thoáng ẩn hiện, những con ngõ như tan vào khoảng không mờ ảo. Nhưng càng tiến lại gần, lớp “mây” ấy càng hiện ra rõ rệt – đó là khói, thứ khói nặng mùi kim loại cháy, cuộn lên từ hàng trăm lò nhôm đỏ lửa suốt ngày đêm.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-095920
Làng nghề tái chế nhôm Bình Yên nhìn từ trên cao (Ảnh: QuochoiTV)

Những cột khói không bay đi. Nó quẩn lại, lơ lửng, rồi chậm rãi xà xuống như một lớp bụi vô hình. Phủ lên mái ngói, quấn lấy tán cây, len qua từng khe cửa, bò vào từng gian nhà của người dân. Không khí nơi đây trở nên đặc quánh, như có thể nhìn thấy được. Mùi khét, mùi hóa chất, mùi của kim loại nóng chảy quyện vào nhau, bám riết nơi cổ họng. Ở đó, mỗi hơi thở không còn nhẹ tênh, mà nặng trĩu – như thể người ta đang hít vào cả một bầu trời đã nhuốm màu khói bụi.

Khói bụi từ hoạt động cô đúc nhôm khiến thôn Bình Yên lúc nào cũng như được bao phủ bởi sương mù (Ảnh: QuochoiTV)
Khói bụi từ hoạt động cô đúc nhôm khiến thôn Bình Yên lúc nào cũng như được bao phủ bởi sương mù (Ảnh: TL)

Giữa không gian đặc quánh mùi khói và hơi kim loại, bà Nguyễn Thị Chung (thôn Tây Bình, xã Nam Hồng) nói trong sự dồn nén khó giấu nổi. Giọng bà khàn đi, từng câu như nặng hơn bởi chính bầu không khí bà đang hít thở mỗi ngày: “Chúng tôi không phải là người sản xuất ra, nhưng lại phải gánh hậu quả từ làng Bình Yên. Cháu tôi không thở được, phải đưa đi nơi khác. Khói khét, mùi không thể chịu nổi…”

Nỗi bức xúc của bà không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Ở những vùng giáp ranh, nhiều người dân cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự: không trực tiếp làm nghề, nhưng lại là những người phải hứng chịu trọn vẹn làn khói độc và mùi hóa chất len lỏi từng ngày vào cuộc sống. Từ bữa cơm, giấc ngủ cho đến những sinh hoạt nhỏ nhất, đâu đâu cũng phảng phất mùi khét nồng, khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, nặng nề.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-102223
 Hoạt động tái chế nhôm ở làng Bình Yên (Ảnh: TL)

Thế nhưng, nghịch lý nằm ở chỗ: ngay cả những hộ dân sống trong chính làng nghề – nơi khói thải phát sinh cũng không thể tự tách mình ra khỏi vòng xoáy ô nhiễm.

Ông Nguyễn Quang Anh (thôn Bình Yên) vừa nói, vừa đưa tay chỉ lên mái nhà đã xỉn màu theo thời gian: “Nắng thì khói bay đi, nhưng mưa xuống là nó bám đầy trên mái nhà. Nhà nào cũng làm nên chẳng ai nói được ai. Quá ô nhiễm rồi…” Lời nói của ông dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục, như một nỗi lo kéo dài: “Chỉ mong ngày nào lên được khu công nghiệp thì đỡ, chứ như thế này thì khó sống lâu…”

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-101943
Ông Nguyễn Quang Anh - Thôn Bình Yên, xã Nam Ninh, tỉnh Ninh Bình (Ảnh: QuochoiTV)

Làng nghề Bình Yên hiện có khoảng 600 hộ dân, trong đó hơn 200 hộ tham gia tái chế nhôm với trên 300 lao động làm việc ngay tại địa phương. Những lò nung đỏ lửa hoạt động gần như liên tục, nhà xưởng chen chúc trong khu dân cư, tạo nên một nhịp sản xuất sôi động nhưng cũng đầy áp lực lên môi trường. Điều đáng lo ngại là các biện pháp xử lý khí thải, chất thải gần như chưa được đầu tư đúng mức, khiến khói bụi kim loại và mùi hóa chất lan rộng, bao trùm không gian sống.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-101721
 Hoạt động tái chế nhôm ở làng Bình Yên (Ảnh: TL)

Đứng giữa chính nơi mình gắn bó cả đời, ông Nguyễn Văn Quang (thôn Bình Yên) không giấu được nỗi trăn trở: “Ngày trước chưa có nghề thì dân rất khổ. Có nghề thì kiếm được tiền, con cái đỡ vất vả…” Ông dừng lại, giọng chùng xuống: “Nhưng giờ phải đánh đổi bằng sức khỏe như thế này… thì quá đắt…”

Câu nói giản dị nhưng nặng trĩu ấy, phản ánh rõ một nghịch lý của làng nghề: kinh tế khởi sắc, nhưng cái giá phải trả lại chính là sức khỏe của người dân – một sự đánh đổi ngày càng trở nên khó chấp nhận.

Đại Bái – ô nhiễm từ kim loại và hóa chất

Không chỉ riêng Ninh Bình, tại làng nghề Đại Bái (xã Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh), bức tranh môi trường cũng phủ một gam màu u ám không kém. Nơi đây vốn nổi tiếng với nghề đúc đồng, nhôm truyền thống, nhưng phía sau sự phát triển ấy là những hệ lụy ngày càng hiện hữu.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-103633
Toàn cảnh làng nghề gò đúc đồng Đại Bái (Ảnh: TL)

Theo ý kiến của các chuyên gia, để tạo ra những sản phẩm sáng bóng, các cơ sở sản xuất mỗi ngày phải sử dụng một lượng lớn hóa chất như axit sunfuric (H₂SO₄), xút (NaOH)… trong các công đoạn tẩy rửa, đánh bóng kim loại. Những bể hóa chất sủi bọt, những dòng nước sau sản xuất đục màu, nồng nặc mùi kim loại và axit là hình ảnh không khó bắt gặp.

Đáng lo ngại, phần lớn lượng nước thải này không được thu gom, xử lý theo quy trình đạt chuẩn, mà xả trực tiếp ra môi trường. Từ các xưởng sản xuất, nước thải theo những rãnh nhỏ chảy ra kênh mương, rồi tiếp tục đổ vào hệ thống sông lớn, mang theo nguy cơ ô nhiễm lan rộng.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-103841
Hoạt động tái chế nhôm ở làng nghề gò đúc đồng Đại Bái (Ảnh: TL)

Một công nhân gắn bó nhiều năm với nghề, giọng trầm xuống như đã quen với sự cam chịu: “Làm nghề này ảnh hưởng nhiều lắm, nhất là phổi… Nhưng giờ làng nghề rồi, không làm thì biết làm gì, vẫn phải làm thôi…”

Câu nói mộc mạc, không than vãn, nhưng lại gợi lên một thực tế nặng nề: người lao động hiểu rất rõ những rủi ro đang bào mòn sức khỏe từng ngày, nhưng vẫn phải tiếp tục. Bởi phía sau họ không chỉ là công việc, mà là cả gia đình, là kế sinh nhai. Và trong lựa chọn ít ỏi ấy, họ buộc phải chấp nhận đánh đổi – dù biết cái giá phải trả không hề nhỏ.

Chính quyền thừa nhận quá tải, nhưng giải pháp vẫn bế tắc

Ô nhiễm tại các làng nghề như Bình Yên hay Đại Bái không phải là vấn đề mới phát sinh, mà đã tồn tại dai dẳng qua nhiều năm, gắn với quá trình phát triển sản xuất tự phát, thiếu quy hoạch và chưa đi kèm các điều kiện bảo vệ môi trường tương xứng. Thực tế này đã được chính quyền địa phương nhận diện rõ, song việc xử lý triệt để vẫn là bài toán nan giải.

Người dân đổ xỉ nhôm ra môi trường (Ảnh: TL)
Người dân đổ xỉ nhôm ra môi trường (Ảnh: TL)

Trong thời gian qua, các cấp chính quyền đã triển khai nhiều giải pháp nhằm từng bước kiểm soát và tiến tới chấm dứt tình trạng ô nhiễm: từ tuyên truyền nâng cao nhận thức, tăng cường kiểm tra, xử lý vi phạm, đến định hướng quy hoạch lại làng nghề, khuyến khích di dời sản xuất vào khu tập trung. Tuy nhiên, quá trình thực hiện trên thực tế lại gặp không ít khó khăn, thách thức.

Trở ngại lớn nhất là mô hình sản xuất nhỏ lẻ, xen kẽ trong khu dân cư, khiến việc kiểm soát trở nên phức tạp. Bên cạnh đó, nguồn lực đầu tư cho hạ tầng xử lý môi trường còn hạn chế, trong khi ý thức chấp hành của một bộ phận người dân chưa cao, dẫn đến tình trạng xả thải tự phát, thậm chí lén lút.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-104454
Ông Nguyễn Văn Quảng – nguyên Chủ tịch UBND xã Đại Bái (trước khi sáp nhập) (Ảnh: TL)

Ông Nguyễn Văn Quảng – nguyên Chủ tịch UBND xã Đại Bái (trước khi sáp nhập) – thẳng thắn nhìn nhận: “Hiện nay tình trạng ô nhiễm đã ở mức quá tải trên nhiều phương diện, từ nước thải, khí thải đến chất thải rắn. Vẫn còn hiện tượng đổ trộm chất thải ra môi trường, trong khi các lò xử lý nguyên liệu thô vẫn tiếp tục phát sinh khói bụi…”

Những nhận định này cho thấy áp lực môi trường đã vượt quá khả năng đáp ứng của hạ tầng hiện có. Khi sản xuất phát triển nhanh, nhưng hệ thống xử lý và quản lý chưa theo kịp, thì tình trạng “quá tải” là điều khó tránh khỏi.

Vì vậy, dù đã có nhiều nỗ lực từ chính quyền địa phương các cấp, thế nhưng công tác xử lý ô nhiễm làng nghề vẫn đang rơi vào thế giằng co: biết rõ thực trạng, có định hướng giải quyết, nhưng việc triển khai còn vướng mắc, chưa đạt được hiệu quả như kỳ vọng.

Khi người dân buộc phải “sống chung với ô nhiễm”

Từ Nam Định đến Bắc Ninh, có thể thấy một thực tế day dứt đang lặp lại ở nhiều làng nghề: ô nhiễm không còn là hiện tượng nhất thời, mà đã trở thành một phần của đời sống. Không khí đặc quánh khói bụi, nguồn nước đục màu hóa chất, môi trường sinh hoạt xuống cấp từng ngày – tất cả bủa vây, len lỏi vào từng bữa ăn, giấc ngủ của người dân.

anh-chup-man-hinh-2026-04-21-luc-105930
Hoạt động tái chế nhôm ở làng nghề gò đúc đồng Đại Bái (Ảnh: TL)

Nhưng phía sau bức tranh ấy lại là một lựa chọn đầy nghịch lý. Dừng sản xuất đồng nghĩa với mất đi nguồn thu nhập – điều mà nhiều gia đình không thể chấp nhận. Ngược lại, tiếp tục làm nghề là chấp nhận đánh đổi sức khỏe, thậm chí là tuổi thọ của chính mình. Giữa hai lựa chọn đều mang hệ lụy, người dân gần như không còn đường lui.

Nhiều người dân còn lợi dụng những xỉ thải nhôm, đồng này để lấp ao hồ, làm mặt bằng mới (Ảnh: TL)
Nhiều người dân còn lợi dụng những xỉ thải nhôm, đồng này để lấp ao hồ, làm mặt bằng mới (Ảnh: TL)

Bởi vậy, ô nhiễm làng nghề không chỉ là vấn đề môi trường đơn thuần, mà là một bài toán kinh tế – xã hội phức tạp. Nó đòi hỏi những giải pháp mang tính căn cơ, đồng bộ và dài hạn, thay vì các biện pháp ngắn hạn, chắp vá như hiện nay.