Trưa 11/12, Trạm cấp cứu vệ tinh số 32 thuộc Trung tâm Cấp cứu 115 TP.HCM tiếp nhận thông tin từ một trạm y tế phường về trường hợp bé gái 3 tuổi bị sặc thức ăn tại nhà trẻ. Khi ê-kíp tiếp cận hiện trường, trẻ đã rơi vào tình trạng ngưng tim, ngưng thở, đồng tử giãn, không còn phản xạ. Các bác sĩ khẩn trương đặt nội khí quản, hồi sức tim phổi liên tục trong hơn 70 phút, tuy nhiên bệnh nhi không qua khỏi. Dị vật thức ăn được ghi nhận mắc kẹt trong đường thở của trẻ.
Theo bác sĩ Nguyễn Thắng Nhật Tuệ, ca cấp cứu không thành công để lại nhiều day dứt, không chỉ bởi tai nạn đáng tiếc mà còn bởi những “phút vàng” đã bị bỏ lỡ trong chuỗi xử trí ban đầu. Trước khi gọi cấp cứu 115, trẻ được đưa qua hai trạm y tế, khiến thời gian can thiệp chuyên sâu bị kéo dài. Việc di chuyển lòng vòng, thiếu đánh giá ban đầu và không liên hệ sớm với hệ thống cấp cứu chuyên nghiệp đã làm thu hẹp đáng kể cơ hội sống của bệnh nhi.
Ở trẻ nhỏ, sặc nghẹn diễn tiến rất nhanh, mỗi phút trôi qua đều có thể là ranh giới sinh tử. Khi xuất hiện “khoảng trống cấp cứu” ở cộng đồng, hậu quả thường rất khó cứu vãn. Bác sĩ Tuệ nhấn mạnh, các cơ sở giáo dục và tuyến y tế cơ sở cần rà soát lại quy trình xử trí sặc nghẹn ở trẻ.
Theo khuyến cáo, khi trẻ có dấu hiệu sặc, cần gọi 115 ngay lập tức để được hướng dẫn từ xa. Nhiều phụ huynh và giáo viên vẫn mắc sai lầm khi móc họng hoặc cho trẻ uống nước, vô tình đẩy dị vật vào sâu hơn. Biện pháp đúng là thực hiện kỹ thuật “5 vỗ lưng – 5 ấn ngực” liên tục cho đến khi dị vật được tống ra. Trường hợp trẻ tím tái, mất đáp ứng, cần ép tim ngay trong khi chờ hướng dẫn của điều phối viên cấp cứu.
Các giáo viên, bảo mẫu được xem là “tuyến đầu” trong phòng ngừa tai nạn sặc nghẹn. Việc tập huấn định kỳ kỹ năng sơ cứu dị vật đường thở, ép tim, thổi ngạt và giám sát chặt chẽ trẻ trong giờ ăn có ý nghĩa quyết định. Chỉ một thao tác đúng, kịp thời có thể cứu sống một sinh mạng.
Đối với tuyến y tế cơ sở, duy trì nhân sự trực cấp cứu, cập nhật quy trình xử trí ngưng tim – ngưng thở ở trẻ là yêu cầu bắt buộc. Những phút đầu tại cộng đồng chính là “vòng đệm” quan trọng trước khi ê-kíp cấp cứu chuyên nghiệp tiếp cận. Một cuộc gọi sớm, một phản ứng đúng và sự sẵn sàng của cả gia đình, nhà trường và y tế cơ sở có thể lấp đầy “khoảng trống cấp cứu”, không để những bi kịch tương tự tiếp diễn.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu