Cầu cứu sự giúp đỡ từ người mẹ một mình nuôi con trai mắc bệnh bạch cầu

Trong người mang chứng bệnh hiểm nghèo nhưng cậu bé 12 tuổi lúc nào cũng tỏ ra như người lớn, mong trở thành trụ cột gia đình để lo cho mẹ và em khi người cha đã bỏ rơi 3 mẹ con. Đó là hoàn cảnh của em Huỳnh Hải Đăng (sinh năm 2008), con của chị Hồ Thị Bảo Xuyên (sinh năm 1991).

05/02/2021 09:20

Xuất thân trong gia đình nghèo trên đảo Hòn Sơn ở tỉnh Kiên Giang, chị Xuyên lập gia đình sớm với 1 ngư dân rồi sinh bé Hải Đăng từ lúc chị mới 17 tuổi. Đến năm 22 tuổi thì chị Xuyên mang bầu đứa con thứ 2, đó cũng là lúc người đàn ông bao năm đầu gối, tay kề rời xa 3 mẹ con để đến với người phụ nữ khác.

Chị Xuyên một tay dắt đứa con vừa tròn 5 tuổi, một tay cầm túi xách đồ đạc, bụng bầu vượt mặt thất thểu về hòn đảo nhỏ quê nhà để nương nhờ ông bà ngoại. Bởi lúc ấy không còn cách nào khác, 3 mẹ con chị phải tá túc trong chòi nhỏ che tạm bằng những tấm tôn cũ của cha mẹ ruột.

hai-dang-11-1612445703128

Người chồng đi theo tình mới, chị Bảo Xuyên phải gắng làm nuôi 2 con nên rơi vào cảnh cùng đường khi bé Hải Đăng ngã bệnh.

Sau khi sinh nở, chị Xuyên nhờ bà ngoại trông con giùm rồi lên Bình Dương làm công nhân để kiếm tiền nuôi 2 đứa trẻ. Mỗi tháng lương của chị Xuyên chỉ được vài triệu đồng nhưng ăn tiêu tằn tiện cũng đủ để nuôi Đăng và em trai. Rồi 2 đứa trẻ lớn dần, cũng được cắp sách đến trường như bao đứa trẻ khác…

Chị Xuyên cứ tưởng cuộc sống dù khó khăn nhưng không đến nỗi không thể vượt qua, cố gắng làm lụng cũng có thể nuôi con trưởng thành, ăn học đến nơi, đến chốn. Thế nhưng, tai họa bất ngờ ập tới vào đầu năm 2019, khi Hảo Đăng vừa tròn 10 tuổi.

Chỉ kể: Hải Đăng đang chuẩn bị thi học kỳ 2 lớp 4 thì bị sốt cao, đau đầu, nhức mình. Lúc đầu chị cứ tưởng do áp lực học hành nên con bị cảm sốt thông thường và ra tiệm mua thuốc uống. Nhưng uống hoài không hết, chị đưa con lên bệnh viện huyện khám và chữa bệnh nhưng vẫn không khỏi.

hai-dang-2-1612445703338

Thay máu liên tục, Hải Đăng có dấu hiệu bị béo phì.

Sau đó, chị tiếp tục đưa con lên bệnh viện tỉnh, rồi lên bệnh viện Nhi Đồng 1 ở TPHCM để khám. Tại đây, sau khi thăm khám trực tiếp và cho bé xét nghiệm, các bác sĩ thông báo cho chị biết, Hải Đăng bị bệnh bạch cầu tủy, bệnh kèm theo là bạch cầu dạng lympho (ung thư hệ tạo huyết), phải chuyển sang hóa trị.

Nghe tin ấy, chị Xuyên cố nén lòng để giữ bình tĩnh, nuốt nước mắt vào trong rồi tất tả liên lạc với cha, hỏi han bạn bè xóm giềng để tính toán những khoản tiền mà mình có thể vay mượn được. Nhưng vì không vay đủ tiền nên chị đành đưa Hải Đăng về nhà uống thuốc Nam giảm đau tạm rồi cố xoay tiền.

Chị tâm sự: "Em gọi cho nhà nội của bé thì được bảo là không có tiền đâu mà chữa, đem nó về đi. Em biết không thể nhờ được gì cha bé nữa nên mình phải cố gắng thôi!".

Khi mẹ chưa xoay đủ tiền thì bệnh Hải Đăng trở nặng, cả người sưng phù lên, sốt cao, bất tỉnh. Nghe ông ngoại báo, chị Xuyên đang làm cá cho người ta lật đật chạy về thuê gấp 1 chiếc tàu cá đưa con vào bờ đi cấp cứu.

Nhớ lại ngày ấy, chị Xuyên nghẹn lời: "Nó mê man mà người cứ giật đùng đùng, em ôm nó mà khóc suốt đường từ đảo vô bờ, từ bờ lên đến bệnh viện. Em cứ sợ nó bỏ em mà đi…".

Sau đợt suýt chết ấy, chị Xuyên quyết tâm cho Hải Đăng nhập viện với ý định "tới đâu hay đó". Ông ngoại chèo đò, bà ngoại đi nạo cá thuê, còn chị Xuyên ngày nào rời viện cũng đi nạo cá cùng mẹ… Tất cả đều dồn vào tiền thuốc thang, đi lại để chữa trị cho Hải Đăng.

Chị Xuyên thở dài: "Tiền ra thì nhiều mà tiền vô không có. Có tháng không vay được tiền cho con lên viện, em chỉ biết núp sau nhà mà khóc cho thỏa thuê rồi lại tìm đường khác mà vay mượn. Áp lực cứu con buộc em phải đứng dậy, chắc cũng không mấy ai hiểu nổi (!?)".

"Nhà chỉ có mình là lớn, mình ngã xuống thì ai lo cho 2 đứa nó. Khổ gì cũng chỉ đến chết là hết, có lo sợ, than khóc cũng có tốt hơn đâu. Em phải mạnh mẽ thì con mới có thêm cơ hội sống", chị tiếp lời.

hai-dang-9-1612445703372

Nhiều lúc túng quá mà bệnh tình của con chuyển nặng, chị Xuyên nhắm mắt liều vay tiền ngoài với lãi suất cao để đưa con đi viện.

Thế nhưng, chị có mạnh mẽ cách mấy thì cũng không thể kiếm đủ tiền để đeo đuổi phác đồ hóa trị cho con. Cầm giấy thanh toán viện phí đợt vào thuốc tháng 1/2021 hết cả thảy gần 22 triệu đồng, chị lo lắng chia sẻ: "Miếng đất của ông bà ngoại đang ở cũng đã cầm rồi. Tiền này em phải vay ở ngoài, tiền lãi cao lắm nhưng cùng đường thì mình vẫn phải vay".

Còn bé Hải Đăng do phải thường xuyên truyền nước, vào máu 3 dòng nên cơ thể đang bị béo phì, khó di chuyển nên việc chăm sóc cho bé càng cực khổ hơn. Suốt buổi cậu bé đang tuổi dậy thì lầm lì không nói, khi nghe mẹ than là cậu bé lại quay sang an ủi mẹ: "Sau này con khỏe con sẽ đi làm kiếm tiền nuôi mẹ với em, mẹ đừng lo!".

"Bé Đăng lớn trước tuổi, nó hiểu mẹ con mình bị cha ruồng bỏ nên lúc nào cũng muốn mau lớn để đi làm kiếm tiền nuôi mẹ nuôi em. Vậy mà nay cháu nó mắc căn bệnh hiểm nghèo nên vừa khổ vừa buồn. Lúc mới bệnh nó cứ ủ rũ suốt ngày, em phải động viên cháu cố gắng vào thuốc để mau hết bệnh mới đi làm được…", chị Xuyên thở dài tâm sự.

Mọi sự giúp đỡ hảo tâm xin gửi về:

Chị Hồ Bảo Xuyên (mẹ bé Hải Đăng)

Điện thoại: 0933 469950

Địa chỉ: Ap Thiên Tuế, xã Lại Sơn, huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang (hiện bé Hải Đăng đang điều trị tại phòng 305, khoa Nhi, bệnh viện Ung bướu TPHCM)

Theo Dân trí

comment Bình luận