Về mặt khoa học, loại vàng dùng trong ẩm thực thường là vàng nguyên chất có độ tinh khiết cao, phổ biến ở mức 23K hoặc 24K. Trong hệ thống phụ gia thực phẩm của châu Âu, vàng được ký hiệu là E175 và được phép sử dụng với vai trò tạo màu trang trí. Đặc tính nổi bật của vàng là tính trơ hóa học, gần như không phản ứng với axit dạ dày hay enzyme tiêu hóa. Khi đi vào cơ thể, vàng không bị phân hủy hay hấp thụ mà sẽ đi qua đường tiêu hóa và được đào thải ra ngoài.
Điều đó có nghĩa là vàng có thể ăn được nếu là loại đạt chuẩn dùng cho thực phẩm. Tuy nhiên, “ăn được” không đồng nghĩa với “có lợi”. Vàng không cung cấp năng lượng, không chứa vitamin hay khoáng chất cần thiết, cũng không mang lại giá trị dinh dưỡng cụ thể. Lớp vàng phủ trên món ăn chủ yếu tạo hiệu ứng thị giác chứ không ảnh hưởng đến hương vị.
Việc thức ăn dát vàng trở nên phổ biến phần lớn xuất phát từ yếu tố hình ảnh và tâm lý. Ánh kim loại tượng trưng cho sự giàu có và đẳng cấp, giúp món ăn trở nên nổi bật, dễ thu hút sự chú ý trên mạng xã hội. Với nhiều nhà hàng, đây cũng là cách định vị thương hiệu ở phân khúc cao cấp, hướng đến nhóm khách hàng sẵn sàng chi trả cho trải nghiệm độc đáo hơn là giá trị dinh dưỡng thuần túy.
Về tác động đối với cơ thể, vàng nguyên chất hầu như không gây ảnh hưởng sinh học vì không được hấp thụ. Tuy nhiên, rủi ro có thể xuất hiện nếu sử dụng loại vàng không đạt chuẩn thực phẩm hoặc chứa tạp chất. Một số hợp chất vàng trong công nghiệp có thể độc hại nếu đưa vào cơ thể. Ngoài ra, ở người có cơ địa nhạy cảm, nguy cơ kích ứng hoặc phản ứng dị ứng tuy hiếm nhưng vẫn có thể xảy ra.
Vì vậy, nếu muốn trải nghiệm món ăn dát vàng, người tiêu dùng nên đảm bảo nguồn gốc rõ ràng và vàng thuộc nhóm được phép sử dụng trong thực phẩm. Đồng thời, không nên lạm dụng hay tin vào những lời quảng cáo thổi phồng công dụng như “tăng cường sức khỏe” hay “bồi bổ cơ thể”, bởi những tác dụng này không có cơ sở khoa học.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu